Trước đã (30.09.2015 – Thứ tư Tuần 26 Thường niên)

Lời Chúa: Lc 9, 57-62

57 Đang khi Thầy trò đi đường thì có kẻ thưa Người rằng: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo.”58 Người trả lời: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu.” 59 Đức Giê-su nói với một người khác: “Anh hãy theo tôi! ” Người ấy thưa: “Thưa Thầy, xin cho phép tôi về chôn cất cha tôi trước đã.”60 Đức Giê-su bảo: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ. Còn anh, anh hãy đi loan báo Triều Đại Thiên Chúa.” 61 Một người khác nữa lại nói: “Thưa Thầy, tôi xin theo Thầy, nhưng xin cho phép tôi từ biệt gia đình trước đã.”62 Đức Giê-su bảo: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa.” 

Suy Niệm

 

Theo một tôn giáo thường được gọi là theo đạo.

 Theo đạo là theo một con đường.

 Ðiều này đặc biệt đúng đối với Kitô giáo (x. Cv 9,2).

 Làm môn đệ Ðức Kitô là theo Ngài trên con đường Ngài đi,

 con đường đất quanh co trong xứ Palestine

 hay con đường đầy chông gai nhọc nhằn của sứ vụ.

 Ðức Kitô chẳng những dạy Ðạo, Ngài còn là Ðạo (x. Ga 14,6).

 Theo đạo là theo một ngôi vị hơn là theo một giáo lý.

 Sống đạo là sống như Ngài, với Ngài, cho Ngài và trong Ngài.

Đoạn Tin Mừng hôm nay thuật lại chuyện ba người muốn theo Chúa.

 Chúng ta chẳng biết họ là ai,

 cũng chẳng rõ cuối cùng họ có theo Chúa hay không,

 nên mỗi người chúng ta dễ thấy mình nơi hình ảnh họ,

 để rồi chúng ta phải đưa ra lời đáp trả riêng của mình.

Người thứ nhất hăng hái xin theo Ngài đi bất cứ nơi đâu.

 Ðức Giêsu không giấu anh hoàn cảnh bấp bênh của mình.

 Ngài sống cuộc đời phiêu bạt, không mái nhà để trú,

 lúc nào cũng ở trong tư thế lên đường.

 Chấp nhận theo Ngài là chịu bỏ mọi an toàn, ổn định,

 là sống thân phận lữ khách trên mặt đất (x. 1Pr 2,11).

 Theo Ngài là theo Ðấng có chỗ tựa đầu,

 chỗ tựa đầu tiên là máng cỏ, chỗ tựa cuối là thập giá.

 Cuộc sống nghèo làm Ngài tự do hơn, sẵn sàng hơn

 trước những đòi hỏi bất ngờ của Cha và nhân loại.

Người thứ hai chấp nhận theo Chúa với điều kiện

 cho anh về chôn cất người cha mới qua đời trước đã.

 Anh muốn chu toàn bổn phận thiêng liêng của người con.

 Ðức Giêsu coi trọng việc hiếu kính mẹ cha (x. Mt 15,3-9),

 nhưng Ngài đòi anh dành ưu tiên cho việc loan báo Tin Mừng.

 Câu trả lời của Ngài làm chúng ta bị sốc.

 Loan báo Tin Mừng ư? Cần gì phải vội vàng đến thế!

 Dầu sao cái sốc giúp ta nhận ra mình vẫn quen thờ ơ

 trước một bổn phận thiêng liêng và hết sức cấp bách.

 Người chết nằm xuống thật đáng kính trọng.

 nhưng có bao người sống đang cần phục vụ khẩn trương.

Người thứ ba xin về từ giã gia đình trước đã.

 Ðức Giêsu đòi anh dứt khoát thẳng tiến như người cầm cày,

 không quay lại với những kỷ niệm quá khứ,

 cũng không bị cản trở bởi những ràng buộc gia đình,

 để tận tâm tận lực lo cho Nước Thiên Chúa.

Trong đời sống, nhiều lúc ta phải chọn lựa.

 Chọn lựa là chấp nhận hy sinh, bỏ một trong hai.

 Ðức Giêsu không dạy ta sống vô cảm hay bất hiếu…

 Ngài dạy ta can đảm tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước đã.

 Có bao nhiêu cái trước đã chi phối đời ta?

 Ðâu là lựa chọn ưu tiên một?

 Chúng ta cần sắp xếp lại thứ tự các ưu tiên cho đúng.

 Nếu Ðức Giêsu gặp tôi hôm nay và mời tôi theo Ngài,

 tôi có xin phép Ngài để làm cái gì đó trước đã không?

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

 giàu sang, danh vọng, khoái lạc

 là những điều hấp dẫn chúng con.

 Chúng trói buộc chúng con

 và không cho chúng con tự do ngước lên cao

 để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn.

 

Xin giải phóng chúng con

 khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất,

 nhờ cảm nghiệm được phần nào

 sự phong phú của kho tàng trên trời.

 

Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi

 bán tất cả những gì chúng con có,

 để mua được viên ngọc quý là Nước Trời.

 

Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng

 trước những lời mời gọi của Chúa,

 không bao giờ ngoảnh mặt

 để tránh cái nhìn yêu thương

 Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J