Lời Chúa (Ga 6, 61-70): Thứ Bảy Tuần III Mùa Phục sinh

Kết quả hình ảnh cho jesus sentado en el pozo

Lời Chúa: Ga 6, 61-70

Khi ấy, có nhiều môn đệ của Chúa Giêsu nói rằng: “Lời này chói tai quá! Ai nghe được!” Tự biết rằng các môn đệ đang lẩm bẩm về chuyện ấy, Chúa Giêsu nói với họ: “Điều đó làm các con khó chịu ư? Vậy nếu các con thấy Con Người lên nơi đã ở trước thì sao? Chính thần trí mới làm cho sống, chứ xác thịt nào có ích gì? Nhưng lời Ta nói với các con là thần trí và là sự sống. Nhưng trong các con có một số không tin”. Vì từ đầu Chúa Giêsu đã biết ai là những kẻ không tin, và kẻ nào sẽ nộp Người. Và Người nói: “Bởi đó, Ta bảo các con rằng: Không ai có thể đến với Ta, nếu không được Cha Ta ban cho”. Từ bấy giờ có nhiều môn đệ rút lui, không còn theo Người nữa. Chúa Giêsu liền nói với nhóm Mười Hai rằng: “Cả các con, các con có muốn bỏ đi không?” Simon Phêrô thưa Người: “Lạy Thầy, chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con tin và chúng con biết rằng: Thầy là Đấng Kitô Con Thiên Chúa”.

Suy Niệm

Chẳng nên ngạc nhiên nếu có lúc đức tin gặp khủng hoảng.

Cả lịch sử Cựu Ước đong đưa giữa tin và không tin.

Khi Ðức Giêsu đến, người ta phải đứng trước một lựa chọn:

tin hay không tin vào Lời Ngài, vào con người Ngài.

Bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy

một kinh nghiệm về khủng hoảng đức tin nơi chính các môn đệ.

Kinh nghiệm ấy thật gần gũi với con người hôm nay.

Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?

Ðó là phản ứng của các môn đệ ngày xưa

khi nghe Thầy Giêsu vén mở căn tính của Thầy.

Thầy khẳng định mình từ trời mà xuống (Ga 6,38),

và Thầy sẽ trở lại nơi Thầy đã ở trước kia (c.62),

sau khi hiến mình chịu chết cho nhân loại (c.51)

và nuôi nhân loại bằng chính máu thịt mình (c.53).

Hôm nay chúng ta vẫn có thể thấy chúng chướng tai.

Mầu nhiệm Nhập thể, mầu nhiệm Tử nạn của Con Thiên Chúa,

bí tích Thánh Thể, mầu nhiệm Chúa về trời:

đó vẫn là và mãi mãi là những mầu nhiệm khôn dò.

Phải yêu mến mới hiểu được, mới chấp nhận được.

Hôm nay vẫn có câu Lời Chúa bất ngờ làm ta choáng váng,

vì chướng tai, chướng cả với suy nghĩ và tình cảm của ta.

Lời Chúa đòi tôi đi xa hơn

và bắt tôi điều chỉnh lại mối tương quan đã có với Chúa.

Nhiều môn đệ rút lui, không còn đi với Ngài nữa.

Họ đã đi với Ngài một thời gian,

đã tin và đã trở thành môn đệ.

Nhưng họ không thể đi tới cùng cuộc phiêu lưu này.

Trở nên môn đệ hay trở nên một Kitô hữu

không phải là một bảo đảm chắc chắn

mình sẽ trung tín mãi mãi với Ðức Kitô.

Trở nên môn đệ là bước vào cuộc phiêu lưu,

là khám phá ra một Ðức Kitô luôn luôn mới,

là để Ngài từ từ đưa ta đi sâu vào mầu nhiệm hơn.

Cuộc phiêu lưu nào cũng có chút rủi ro,

cũng đòi chút liều lĩnh,

vì đây là cuộc phiêu lưu của tình yêu, của lòng tin.

Ðã có những môn đệ không tin và bỏ đi.

Ngay trong nhóm ở lại cũng có kẻ phản bội.

Ðể khỏi bỏ cuộc, cần bỏ mình…

Bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai?

Ðại diện Nhóm Mười Hai, Phêrô bày tỏ thái độ ở lại.

Không phải vì ông và các bạn hiểu được lời Thầy Giêsu,

nhưng vì họ tin vào con người của Thầy,

tin Thầy là Ðấng Thánh của Thiên Chúa,

Ðấng đã cho dân ăn no nê, Ðấng đã đi trên biển.

Lòng tin này khiến họ chấp nhận cả những lời chướng tai.

Lời chướng tai là lời đem lại sự sống đời đời.

Nhiều bạn trẻ hôm nay cô đơn, nhưng không biết đến với ai.

Hãy cùng nhau đến với và ở lại bên Thầy Giêsu,

Ngài sẽ không làm chúng ta thất vọng.

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

sống cho Chúa thật là điều khó.

Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.

Chúa đòi con cho Chúa tất cả

để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.

 

Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa

để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.

Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà

để cây đời con sinh thêm hoa trái.

Chúa cương quyết chinh phục con

cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.

 

Xin cho con dám ra khỏi mình,

ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan

để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa,

dù phải chịu mất mát và thua thiệt.

 

Ước gì con cảm nghiệm được rằng

trước khi con tập sống cho Chúa

và thuộc về Chúa

thì Chúa đã sống cho con

và thuộc về con từ lâu. Amen.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ