Lời Chúa (Lc 1,26-38): Thứ Tư Tuần XXVII Mùa TN – Lễ Đức Mẹ Mân Côi

Lời Chúa: Lc 1,26-38

26 Bà Elisabét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáprien đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét, 27 gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc nhà Ðavít. Trinh nữ ấy tên là Maria. 28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Ðấng đầy ân sủng, Ðức Chúa ở cùng bà. 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. 30 Sứ thần liền nói: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Ðức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Ðavít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.” 34 Ba Maria thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!” 35 Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Ðấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, người con sinh ra sẽ là thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Kìa bà Êlisabét, người họ hàng với bà, tuy gìa rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. 37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.38 Bấy giờ bà Maria nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói”. Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

Suy Niệm

Con người hôm nay mệt mỏi, lo âu, căng thẳng, vội vã.

Chuỗi Mân Côi làm lòng ta lắng xuống, thanh thản bình an

 để chiêm ngắm cuộc đời Chúa Giêsu và ca ngợi Mẹ.

Kính Mừng Maria đầy ơn phúc.

 Ðây là lời sứ thần chào Mẹ lúc truyền tin,

 lời mời Mẹ vui lên vì ơn cứu độ nay đã đến.

 Mẹ đầy ơn phúc vì được Thiên Chúa đặc biệt yêu thương.

 Tình thương Chúa chở che Mẹ ngay từ lúc chưa chào đời,

 và tình thương ấy còn bao bọc Mẹ mãi mãi.

 Mẹ được tuyển chọn làm Mẹ Ðấng Cứu Thế,

 nên Mẹ được giữ gìn khỏi vết nhơ nguyên tội.

 Chúng ta được dự phần vào niềm vui và ân phúc của Mẹ

 vì chúng ta cũng được Thiên Chúa tuyển chọn, yêu thương

 được tẩy xóa nguyên tội để trở nên thụ tạo mới.

Ðức Chúa Trời ở cùng Bà.

 Trong Cựu Ước, có bao người được Thiên Chúa ở cùng,

 để rồi được Ngài sai đi phục vụ Dân Chúa.

 Nhưng Thiên Chúa ở cùng Mẹ một cách độc nhất vô nhị.

 Khi được đầy tràn Thánh Thần và cưu mang Ngôi Lời,

 Mẹ trở nên như Hòm Bia, như Ðền Thánh,

 nơi vinh quang Thiên Chúa hiện diện giữa con người.

 Nhiều lần trong mỗi Thánh Lễ,

 vị linh mục chúc chúng ta: Chúa ở cùng anh chị em.

 Kitô hữu là người có Ðức Kitô ở cùng

 và được mời gọi đem Ngài đến cho thế giới.

Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ.

 Ðó là lời bà Êlisabét ca ngợi Mẹ (Lc 1, 42)

 vì chỉ mình Mẹ được diễm phúc sinh hạ Ðấng Mêsia.

 Mẹ đã cưu mang Người và cho Người bú mớm (Lc 11, 27).

 Nhưng sau đó bà Êlisabét còn ca ngợi Mẹ có phúc

 vì đã tin Chúa sẽ thực hiện điều Ngài nói với Mẹ (Lc 1, 45).

 Tin là dám buông đời mình trong tay Chúa

 và để Ngài dẫn đi trong đêm tối của lòng tin.

 Mọi tín hữu đều được mời sống hành trình đức tin như Mẹ,

 để được cùng Mẹ chung hưởng hạnh phúc:

 “Phúc cho ai không thấy mà tin” (Ga 20, 29)

Thánh Maria, Ðức Mẹ Chúa Trời.

 Chỉ Thiên Chúa là Ðấng Thánh và là nguồn mọi sự thánh thiện.

 Mẹ được chia sẻ sự thánh thiện ấy cách tuyệt vời,

 vì Mẹ được chọn làm Mẹ Ðức Giêsu, Mẹ Thiên Chúa,

 và vì chẳng ai thực thi ý Chúa trọn vẹn như Mẹ.

 Chúng ta chẳng được diễm phúc sinh ra Ðức Giêsu,

 nhưng chính Ngài lại mời gọi ta làm mẹ của Ngài:

 “Mẹ tôi và anh em tôi là những ai

 nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành” (Lc 8,21).

 Khi thực thi Lời Chúa trong cuộc sống,

 chúng ta sinh Ðức Giêsu cho nhân loại hôm nay.

 Ngài vẫn cần những người mẹ để có mặt đến tận thế.

 Chẳng có gì Ðức Maria được hưởng cách viên mãn,

 mà Hội Thánh và từng người lại không được dự phần.

 Xin Mẹ cầu cho ta khi này và trong giờ lâm tử.

Cầu Nguyện

Lạy Mẹ Maria,

 khi đọc Phúc Âm,

 lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường.

 Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Ðức Giêsu.

 Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ.

 Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana.

 Mẹ đi thăm Ðức Giêsu khi Ngài đang rao giảng.

 Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.

 

Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi

 âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong,

 từ con người hay từ Thiên Chúa.

 Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Ðức Giêsu

 trong mọi bước đường của cuộc sống.

 Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa.

 Có những con đường đầy máu và nước mắt.

 

Xin Mẹ dạy chúng con

 đừng sợ lên đường mỗi ngày,

 đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa

 dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.

 

Xin giữ chúng con luôn đi trên Ðường-Giêsu

 để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ

 đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J